Mỗi ngày từ thứ 2 đến thứ 7 tôi đều đi qua con đường này, con đường dài hơn 40km từ nơi tôi sống đến nơi tôi làm việc. Con đường đi qua 2 dòng sông Tiền và sông Hậu của miền Tây Nam Bộ, nơi khí hậu nhiệt đới chỉ có 2 mùa mưa nắng, cận cuối năm thì sẽ có vài ngày gió Bấc se lạnh – cái lạnh mơn man mà những tâm hồn bay bổng, yêu thích kiểu thời tiết Đà Lạt như tôi rất mê thích. Tôi không rõ mình đã trãi qua bao nhiêu cung bậc cảm xúc khi đi qua con đường này, cánh đồng này, dòng sông này. Có những ngày ông mặt trời thức sớm mang theo những tia nắng hiền hoà, ánh nắng dịu dàng len lỏi từng ngọn cây, tán lá – hôm tôi thư thả vừa lái xe vừa nghe một vài bài nhạc yêu thích. Có những ngày mưa tầm tã, trong lòng cũng vỡ vụn như những hạt mưa, đã vỡ rồi mà còn đập xuống bùn đất. Có những ngày, vừa bước chân ra đường thì tâm hồn bị cuốn theo những làn sương sớm mờ ảo, tâm trạng vô định, rối bời. Và cũng có những ngày, lòng bình yên, hiểu rõ một điều gì đó sâu sắc lắm, hiểu rõ lòng mình lắm. Tôi từng có cảm giác lưng chừng, từng bật khóc, từng bình yên, từng mỉm cười khi đi qua con đường đó. Mỗi ngày có thể con đường đó rất quen, nhưng cũng có những lúc tôi tự hỏi “ con đường đó có đang thay đổi mỗi ngày không? Ví dụ như ánh nắng mặt trời hôm nay sẽ khác với ánh nắng mặt trời hôm qua. Màu trời hoàng hôm nay màu tím nhạt nhưng hôm qua là màu đỏ cam rực rỡ, cái cây hôm nay phải lớn hơn hôm qua 1 chút chứ nhỉ? Và mình hôm nay có khác ngày hôm qua không?” Có những lúc tôi nghi ngờ sự thay đổi bản thân tôi hơn là sự thay đổi của cảnh vật bên ngoài, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua khi đi trên con đường đó tôi điều cảm thấy cảm ơn cuộc sống vì đã cho tôi gặp được những người tôi nên gặp, cho tôi được ở cạnh người tôi yêu thương, cho tôi làm được việc tôi thích, được là chính tôi, tôi hiểu mình hơn mỗi ngày, dù có những ngày buồn nát lòng, dù có những lúc rớt nước mắt mặn chát, dù có những cuộc chia xa không mong muốn nhưng tôi vẫn là chính tôi, vẫn biết yêu thương và chấp nhận mọi thứ như một lẽ bình thường – như vạn vật trên đường đều phải đón nhận mưa nắng, sương gió của cuộc đời – chúng không làm bản thân mọi thứ mình yếu đi mà rèn luyện cho mọi thứ trở nên vững chãi hơn, đẹp đẽ hơn. Tôi yêu con đường ấy cũng như yêu chính bản thân mình vậy.


